Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Hoài niệm – Xuân





Một lần lúng búng lời yêu
ba mươi năm lạc ...
đủ nhiều tiếc – đau

mấy lần tiếng vọng thẳm sâu
giật mình quay ngoắt
ngỡ đâu thật gần
Xuân - rồi - xuân
dốc cạn lòng
ngẩn ngơ lối cũ những lần
ngang qua

Chợt chiều
mưa đổ tràn
Ta ...
cầm tay nỗi nhớ
nhạt nhoà mắt trông
cỏ non níu giật bước chân
sợ ta đăm đắm ngày xuân
để rồi ...

Khép lòng
xếp gọn đầy vơi
đừng bung theo ngọn gió đời
ngổn ngang
Thời gian !
Thời gian !
Thời gian !
nhắc Ta giùm
để nhẹ nhàng Xuân hơn

Huỳnh Gia
10/02/2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét