Xuôi chiều... (2)
Anh và em
và những bước chân
từ đó xuôi chiều lướt qua nhau - ngược hướng
cung đường lạ ai đặt tên âm hưởng
rung chiếc lá mùa xưa vàng phiến
ly cành
Nỗi nhớ ủ men chiều - vạt nắng thấm màu hanh
âm ỉ xốn xang từng đôi mắt chữ
Em xâu
ghép đến kiệt vần – nợ mỗi hai từ quá khứ
mà vay
mượn câu thơ
trả cho hết - đến bao giờ ?
Anh và em
bây giờ đã ngược hướng giấc mơ
mùa cạn
– gượm thôi !
khéo lại vô tình trựơt chân vào lối cụt
khát khao
như làn gió mùa kiệt sức
dù đôi
lúc muốn xoáy từng cơn lốc giữa mùa khô
Anh và em
và quên chưa sau giây phút giả vờ
hay ngượng nghịu giấu che từng tiếng khua nhói nhịp
trong những lần chạm mặt thoáng qua
rồi bước tiếp
không biết đã đánh rơi nỗi buồn
vào mặt trái bàn tay
Cuộc lãng du từ lạc phía xa hoài
hai vạch
thẳng song song đã xuôi chiều ngút gió
nỗi buồn tưởng nắm chặt - giữ yên bỗng nhiên trở mình
hơi lạnh luồn sâu vào từng kẽ hở
khi ngọn
bấc tha hồ tung hứng
khuấy bùng đêm
Huỳnh Gia
10/10/2010

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét