Tôi đã từng đi qua vạn bão giông
bị khinh miệt, chê bai và sỉ nhục
từng cố gắng vượt qua từng bức xúc
lầm lũi... lết lê...
trên con dốc túng bần
Tôi đã từng giữ khoảng cách với người thân
sống cô độc giữa nhân gian lạnh nhạt
tuyệt vọng tột cùng...
muốn sang thế giới khác
rồi giật mình.
cố kìm nén khổ đau
Mấy chục năm ròng...
đối mặt với nông - sâu
tim chai sạn trước những cơn sóng dữ
dù có lúc muốn hét to "đã đủ"
nhưng cuối cùng lại chọn cách lặng thinh
Tuổi về chiều...
thấm mặn nỗi điêu linh
thấm đẫm cả nỗi tình đời đen bạc
quay mặt dửng dưng
để ngắm chiều bãng lãng
ngày về nơi xa vốn thu hẹp dần dà
Mọi buồn vui...
như hạt nắng chiều tà
rồi cũng tắt khi màn đêm buông xuống
đừng ôm siết để lòng chùng nặng nuổn
đừng quan tâm đôi mắt của người đời
Bình minh lên...
buông nắng ấm khắp nơi
luôn trân trọng những gì vừa có được
Và mặc kệ những mưu sâu kế chước
tránh thật xa những ganh ghét tỵ hiềm
Hãy như bốn mùa
luân chuyển thật hồn nhiên
như hạt nắng rải lên mùa nồng ấm
mọi uất ức...
chôn sâu vào nẻo khuất.
để tiếng cười luôn hiện hữu lên môi.
Huỳnh Gia
26/10/2024
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét