Ai gieo hạt lên cánh đồng thời gian
Mọc lên những mầm cỏ nhớ
Mỗi sáng tinh mơ sương mờ giăng đầu ngõ
Gió quyến dụ nỗi buồn quấn chặt những nhánh non
Mùa thu đã về phía cuối hoàng hôn
Bỏ lại gió riu riu ru nửa
trời trống vắng
Nghe dường có tiếng bước chân khua từ nơi xa lắm
Vô thức - tay lần xoa nhẹ những nếp nhăn
Khi phép tính nỗi buồn là con số dôi nhân
Ta ngoái lại phía xa xưa cơ hồ chừng tiếc nuối
Thời gian vẫn thản nhiên câu kinh chờ cứu rỗi
Lẩm bẩm học thuộc lòng những câu chữ mòn vơi
Gom hết lá rơi có đốt cháy tình đời
Hay những nhúm tro tàn lại làm ô nhiễm nắng
Lấm lem cả bầu trời nghiêng phẳng
một chút mùn vương sao xám xịt trái tim người
Ai gieo tiếng cười hòa lẫn nước mắt ...
Rơi …
Huỳnh Gia
01/02/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét