Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Thơ tặng Người và đất


 

Người nối người – hăm hở những bước chân
Khăn gói trên vai xuôi về miền đất mới 
Rừng sâu thẳm - tiếng lá khua -  mùa đợi
Mở rộng tầm nhìn – dần  xanh ngát cánh đồng xanh

Bữa cơm chiều miếng khô mặn lùa nhanh
Đêm - tiếng hú đàn sói hoang văng vẳng
Cửa khép kín – cắm cọc rào ngăn chặn
Cháy rực lửa hồng soi khoảng tối trên sân

Như ngọn thủy triều tuần hoàn giữa giòng sông
Sáng lặn – chiều dâng … chưa kể ngày giông bão
Hạt lúa đơm non – giọt mồ hôi trắng áo
Mỗi bát cơm ngon thấm mặn sức người

Từng đàn chim di trú từ khắp nơi
Tiếng quang quác gọi chiều - vang xóm vắng
Hòa lẫn tiếng cười từ bốn phương hội nhập
Bình minh tô hồng sắc thái cuộc mưu sinh

Từ trăm năm …chứng kiến sự  vươn mình
Đếm thời gian từng nhịp tim khởi sức
Thắp sáng niềm tin  - cao vút tầng xây dựng
Cho thành phố rạng ngời - ánh điện sáng nguồn vui

Xin dệt câu thơ  tặng Người – đất Tây Ninh quê Tôi
Bài thơ cảm ơn từng mốc đời lịch sử
Đã hiến tặng hôm nay một tượng đài vinh dự
 Cho tôi tự hào về nơi cắt rốn chôn nhau


Huỳnh Gia
10/02/2016



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét