Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Ghét !





Ghét ta vết thương ngỡ  bé
Di căn rễ khối u buồn
Cuộc cờ ngổn ngang là thế
Cuối đầu câm lặng đến thương

Ghét ta cả đời ngu ngốc
Chữ Tình mục rệu từ lâu
Nâng niu chi phần rêu mốc
Người quăng kẻ ném nát nhàu
Ghét ta ngóng chờ lẩn thẩn
Giọt cay đắng ngậm - mưng tràn
Muốn đêm gối triền cát mặn
Nguyện lời sóng lặn gió loang

Ghét ta để mà ghét đậm
Tấm thân vô dụng yếu mềm
Ngọn cỏ triền đê vốn thấp
Tủi hờn giọt tưới không tên

Rong chơi để không thể nhớ
Cợt cười như một kẻ điên
Bước chân nghiến từng vạt nhỏ
Nhấc lên bám dính  muộn phiền

Ghét Ta – ghét đời – Ta ghét
Ghét người ? không thể - thế thôi !
Mượn chút tin yêu mót vét
Viền môi tim vẽ nụ cười

Lấp sao đầy khoảng trống vơi


Huỳnh Gia
10/05/2016






2 nhận xét:

  1. ghét chi ghét dữ vậy em
    Lá hoa khoe sắc kìa xem tươi đời

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chẳng những ghét mà bắt đầu cảm thấy chán rồi chị ạ . có lẽ em kiếm đường ra để tránh ba thứ thị phi độc ác thôi

      Xóa