Thứ Năm, 19 tháng 5, 2016

Mảnh vỡ



Bầu trời màu xanh -  lá cũng màu  xanh

nhưng đâu đó giữa nhân gian cây tình đời phô nhánh bạc
từng trái khoáy luồn lách lấn sâu
 trái tim chai sần từng mảng
xơ cứng mạch yêu thương - chết dở nhịp khứ hồi

Mưa đến mùa thì  rơi - nắng mỗi ngày vẫn tươi
nhưng đâu đó ở khối óc con người
vết loét tỵ hiềm ngày càng loang rộng
 khoét sâu thành từng hố rỗng
như một loại sâu đục thân cần mẫn
đau rướm nhựa lòng - rát rộp những vòng giao

Khi muốn khóc lại phải cười thì mưa và nước mắt giống hệt nhau
dội từng đợt  vào cõi người và xéo nát
 niềm tin mang hình thù chú nộm rơm tóp dạt
chỉ còn biết lắt lư  theo những cơn gió mượn mùa

Chú nộm rơm già nua
sống một đời vô tri vô giác
đứng thẳng lưng ngỡ như  đang phóng khoáng 
dang tay che chở bạt ngàn

Uổng công nhặt từng mảnh vỡ  xốn xang
 nhốt vào bốn bức tường trăn trở
nỗi buồn tù túng trong từng giấc mơ ú ớ
bất lực cuộc đào thoát di căn

Những mảnh vỡ bị ném vào xó tối bụi giăng
 cũ mốc meo từ những lần hất hủi
Thôi đành cuối đầu lầm lũi
niệm riêng mình câu kinh bình yên

Huỳnh Gia
19/05/2016



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét