Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

Tình khúc đông - số 10


 

Ta xòe rộng đôi bàn tay
mong giữ lại chút nắng - chiều hợt hời bỏ sót
nhưng mùa đông đã ập về bất chợt
hạt nắng cuối cùng thôi rũ chết giữa dửng dưng

Đêm lang thang ngược hướng đám đông
trôi về phía tiếng chuông giáo đường xa xa đang vang lên trầm bổng
 
nỗi nhớ rối bước mùa – lạc sâu miền đồng vọng
Ta trượt dốc - bấu triền đau


Đông lạc loài trên con phố không nhau
gió tạt từng cơn - xoáy tròn
khiến cho đêm lạnh buốt
 
sợi tiếc nuối vùi sâu trong lòng sương ẩm ướt
dường hí hửng bện nỗi buồn - loạng choạng dệt tầm vương 


Đông vót đọt lạnh đêm - bén ngót
khéo xiên luồn
nhoi nhói từng thớ da khô cằn – tê cóng
có tiếng chú chim sâu lạc bầy gọi tìm nhau - khàn giọng
Ta im lặng đi tìm …
có lẽ hoài công


Ai mang mùa thu chôn vào lá
đốt lụi dần
ngọn gió tốc tung tro – bụi giăng trời - xám lạnh
nỗi nhớ co ro giữa nhánh giao - đặc quánh
 lối hẹn bặt mù xa …



Huỳnh Gia
Tặng ngày đông đến 15/12/2015


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét