Đêm lận bận
mùa đông ngây ngấy lạnh
bấc chăm chăm
lừa khe vách - gạt hiên
ánh đèn đường kéo vệt
bóng se nghiêng
co cụm góc
chăn buồn trùm bóng cỗi
Giữa đan xen
kiên trì bung bước rối
Ta đi tìm phút tĩnh lặng
tự ru
nẻo mơ hồ - gương phản chiếu
hồ như
trên lối vắng - hồn nhiên in dấu nhớ
Đêm lận bận
trăng vắt mòn mảnh vỡ
khuyết nửa đời
thít chặt nỗi gầy hao
vịn vào đông
cơn gió nhởn nhơ ào
Ta quýnh quáng
chạm đúng phần trống hoác
Đêm lận bận
ta vẽ mình ngơ ngác
mỉm môi cười
màu son nhạt dửng dưng
ngăn cợt đùa chực thổi tắt bao dung
bằng đóm lửa hơ ấm
mùa luân vũ
Đêm lận bận
nhát thấy đời phủ dụ
Thơ và Ta ngồi xâu hạt câu từ
quên thời gian - niệm tịnh một ôn nhu
đợi tia sáng đầu tiên soi lối mở
Huỳnh Gia
18/12/2015

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét