Một ngày ngồi với mùa đông
gom từng mục ruỗng
Ta đong tiếng cười
Ta đong tiếng cười
khỏa êm không ngọn sóng bồi
chực bùng lên phủ lấp đời khát khao
Ru bừng tỉnh giọt chiêm bao
tràn vách nhớ
vỡ gành hào chắn che
vỡ gành hào chắn che
Một ngày im lặng lắng nghe
âm thanh ký ức kéo lê nửa
đời
từ trong ánh mắt một người
vết đau đỏ quạch
trêu ngươi nỗi buồn
trêu ngươi nỗi buồn
Một ngày tìm khắp ngả đường
tìm không thấy chỗ náo nương
để mà ...
Thôi !
về ru lại bao la
ru yên từng sợi buồn va vấp cùng
Một ngày ngồi nhớ mông lung
Ta ru thơ ngủ
mùa rưng rưng mùa
ru tình vơi cạn thiệt thua
ru bình yên
giữa đong đưa võng đời .
Ru đã mòn
đông chơi vơi ?
đông chơi vơi ?
Huỳnh Gia
10/10/2015
Thơ hay
Trả lờiXóađêm an lành ngủ ngon chị nhé!
Chị cảm ơn em trai nhé ! ngày vui nha em .
Xóa