Một ngày lơ đễnh
đánh rơi
Dốc nghiêng
Mưa đổ
Thơ trôi
giữa giòng
Giật mình
níu ...
chạm
khoảng không
giận ta nông nổi
thả rong chữ buồn
Đông vướng ngõ
rải mù sương
lơ ngơ rối bước
lạc đường
mất nhau
vuốt ve phiến lá khô nhàu
tìm đâu
câu hứa
hằn đau dấu chờ
Khỏa lấp không
một ngác ngơ
giữa mênh man nhớ
trong lờ mờ quên
Vờ không biết
vờ lặng im
Thơ hấp hối mấp máy dìm
Ta say
Ngược dòng
Thơ ngược giòng cay
giấu buồn vào chỗ không ai
để rồi
Ngày hôm ấy
mưa trắng trời
Thơ - Ta
lướt thướt
mỉm cười điêu linh
Chừng cố gắng
phủi sạch tinh
tháo lơi
thắt gút
cột tình dối gian
con gió bấc
rất hoang đàng
Ta - Thơ lặng lẽ
giữa lan man
chờ ...
Huỳnh Gia
01/11/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét