Dằm mình trong hoài vọng
mùa trôi
Nghe
gió gọi , lá rơi từ dĩ vãng
Thu
trải gì trên kia - mà trời hôm nay không nắng
Nỗi buồn làm
sao phơi phóng
Yêu
thương làm sao xanh ngôi
Trong
khoảng trống pha lê là mảnh nhớ suýt
rã tơi
Đôi lúc khẽ run
lên – mỗi khi
chiều sâm sấp lạnh
Thu
bắt nhịp đời – cho câu thơ tức cảnh
Từng phách gõ - đau mạch đập
trái tim người
Ngày
hôm qua ai xóa trắng màu trời
Như cố ý
xóa lan chấm
tròn in bóng đợi
Sao
không xóa hiềm nghi từng uốn cong dấu hỏi
Để cuối mùa - kịp lay tỉnh
chút ăn năn
Và
đêm – khi ngọn heo may thổi rạc mảng sương trần
Đang lơ lửng phân vân trên dốc hư – triền thực
Giữa
giây phút chênh chông
Ta và
ký ức
tự huyễn hoặc lẫn nhau
Dằm mình trong khoảng trống nhạt màu
Câu
thơ dỗ bình
yên tưởng chừng vất vả
Ta
muốn gọi mùa
Cho tất cả
Mang
giùm Ta
Mang
đi …
Huỳnh Gia
04/09/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét