Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

Viết trong đêm 30 tết




Ngày giao thừa – không bày biện – sắm – chưng
Dáng chị cong viêu bên gánh hoa  30 tết
Người dạo phố vơi thưa – đêm trễ tràng nhuốm mệt
Những bó Cúc vàng tươi nằm im lặng tần ngần

Sột soạt tiếng chổi quét lớn dần
Bác công nhân lùa sạch rác vương – gọn gàng và hối hả
Những bóng đèn đường dồn hết công suất điện năng - sáng loá
Vô tình soi rõ rệt một mảnh đời

Lời chào mời lắp bắp đến rối tơi
Những bó Cúc như chạnh lòng cố khoe hết sắc kiêu sa
Mong mọi người ghé mắt
Có ngọn gió nào thản nhiên thổi tạt
Vô ý thổi tạt nụ cười vào một góc tối của mùa Xuân

Không có giao thừa – Không có bánh chưng
Chiếc gánh tưởng nhẹ tênh sau lần mời chào sau cuối
Lại trì nặng những bước chân trên bậc thềm năm mới
Nơi có những đôi mắt trẻ thơ trông ngóng bóng Mẹ về

Xốc lại những gói quà bé tẹo – gói niềm vui
Chị khẽ quẹt tay lau nhanh giọt mồ hôi mặn đắng
Cất tiếng gọi con - từng nhịp tim co thắt
Cố vẽ trọn nét môi cười nhằm trấn át nỗi xốn xang

Níu ngược vội vàng thời khắc sắp sang trang
Mâm cơm trắng kính tổ tiên lèo tèo vài món nhỏ
Nhìn làn khói toả lên cao – nhìn mùa Xuân đi ngang qua ngõ
Chị kiên nhẫn đợi tia nắng đầu tiên
 mong hơi ấm toả hiên đời

Huỳnh Gia
Viết trong đêm 30 tết Đinh Dậu
27/01/2017











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét