Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

Viết cho 28 năm nghiệt ngã





Khi nỗi đớn đau chất đống cao dần 
hai tám năm dang mình trong đói nghèo và tủi nhục
 
cơ thể Ta bây giờ giống như thanh củi mục
 
đốt không cháy nổi một lần mồi ...

Muốn cất tiếng kêu trời 
thanh âm dường ứ trong cổ họng
 
nghẹn lại như viên sỏi nóng
âm ỉ từng ngày nung thanh quản nám đen

Khi đồng tiền lên ngôi 
cả người được gọi bằng tiếng Mẹ thiêng liêng cũng cân đo - phân biệt sang hèn
 
vị thế đã định phần kẻ nghèo nên biết mình cần im lặng
 
cũng không được tằng hắng
 
dẫu chỉ là những lần cố khoả lấp
 
thử thứ tha

Và cuối cùng ta phải buộc ta tìm mọi cách tự bão hoà 
nhồi nhét tất cả những uất ức cộng dồn suốt hai tám năm vào góc tim
 
cô lập
 
muốn chết đi một lúc
 
để có thể quên đi ...
muốn  chết đi một lúc
 
để có thể bình yên


Huỳnh Gia 
Viết tặng kiếp làm dâu - Ta ...
Tháng 12 / 2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét