Giữa nắng
Xuân nồng – chợt nhớ Thu xưa
bến Nhà
Rồng lao xao - tiếng còi ngân vội vã
đưa tiễn bước chân Người - thiêng liêng và cao
cả
đưa tiễn
một tấm lòng – đưa tiễn một hiến dâng
Là một mùa
Thu hạt nắng hóa trong ngần
soi rạng
bao dung – soi rạng ngời ý chí
bôn ba
khắp … cùng trở trăn dòng suy nghĩ
cho một
hòa bình – cho một ấm no
Người ra
đi - không đánh dấu câu chờ
vạn dặm sơn khê – tim hướng về quê mẹ
mấy mươi
năm … nắng phai màu tóc trẻ
nhưng không
phai màu kiên định – quyết tâm
Như ánh
mặt trời soi chân lý vạn năm
như vầng trăng giữa đêm rằm trong – sáng
như tấm
gương đời soi bốn mùa thanh thản
như niềm
tin vào hạnh phúc vẹn toàn
Xuân đã tô
hồng lên đôi mắt nắng - miền Nam
giữa thành
phố xôn xao nhịp đời luôn hối hả
bến Nhà
Rồng - con về thăm - dường không lạ
nghe xung
quanh mình mãi nồng ấm một tình thương
Huỳnh Gia
14/11/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét