Một chiếc lá úa vàng bứt mình - rơi ...
nhiều mầm xanh non nhú đọt
thẳng lưng xòe cành - cây vươn cao chót vót
âm thầm tích lũy - sinh
sôi
Cứ như thế mỗi giao thời
khi ánh bình minh của một ngày chưa trùm lên vạn vật
khi ánh bình minh của một ngày chưa trùm lên vạn vật
xen lẫn giữa bạt ngàn cây
thấp thoáng những bàn tay tất bật
người góp chung phần khơi giòng chảy ấm no
Một chiếc rơi – một cái chết giả vờ
như một thay đổi rất hồn nhiên để hóa thân vào mãi mãi
ôm cội rễ - ủ phân đời - nâng gót công nhân
lá âm thầm - nhẫn nại
cho một hiến dâng
Và đến mỗi lần rừng ngơi nghỉ - đón mùa Xuân
Khi âm vang tiếng bước chân ghé thăm rừng- khua vọng
lá chen chúc
- lao
xao trên chiếc thảm dày - hớt hóng
như muốn tranh kể người nghe về chuyện xóm - chuyện làng
Về những con đường còn hắt thơm mùi nhựa - nóng ran
về những ngôi nhà - nóc còn vang khua
tiếng lợp
về những ngôi trường quét vôi mới khang trang cho bầy em đến lớp
về một miền quê yên bình vừa trang điểm nét da
Những chiếc lá cao su rất nhỏ bé - hiền hòa
không chỉ
biết đùa với ngọn gió phiêu du trong khu rừng tĩnh mịt
mà đi vào
miền cổ tích
xanh ngát màu trời – xanh ngát màu tương lai
Phút dừng chân giữa cái nắng gai gai
Tôi nghe lá đồng thanh cất cao bản tình ca hy
vọng
cả không gian như
xoay tròn hòa theo điệp khúc
khúc hát về một Bến Củi chuyển mình
vẫn mộc
mạc cái tên
Huỳnh Gia
30/10/2015
Viết sau chuyến thực tế về vùng nông thôn mới Bến Củi - DMC
=====================================
P/S : Bài viết đạt giải trong "cuộc thi thơ văn Tây Ninh 180 hình thành và phát triển" tháng 9/2016


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét