Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

Đôi lúc ...




Đôi lúc Ta như hàng cây ủ rũ
trong ngày mưa trắng xóa một màu
giọt ngạo kiêu rơi vào nơi những nhánh buồn ẩn trú
ướt mèm phiến lá xanh xao

Đôi lúc Ta như một người ngớ ngẩn
tha thẩn từng chiều - tìm mỗi cuộc vui xưa
nơi rộn tiếng cười là nơi tàn nhẫn nhất
mượn lãng quên - ta ngờ vực như vừa ...

Đôi lúc kiên trì những lặng im tha thứ
nhưng không biết làm sao để hòa trộn khóc - cười
nhẹ tay xoa những nhát roi người vung phủ
phạm đau từng vết cũ đã lành ngôi

Đôi lúc kỳ công thắp tình thân nến
chảy tràn giọt sáp bỏng rát cả chân nương
bất lực nhìn đời sắp đặt khuôn định mệnh
nuốt ngược tiếng thở dài - mắc nghẹn nỗi xót vương


Huỳnh Gia
01/07/2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét