Xin giấu vào những cơn mưa
tất cả những vết tích yêu thương
lặn trôi về quá khứ
đừng đánh động buổi chiều bằng bóng in nền tư lự
hắt đỏ áng mây trời
cay xé khoảnh vuông tim
Xin níu ghì lý trí đang bám bờ tỉnh thức – chênh vênh
rằng đá sỏi dẫu cần nhau
muôn đời nín lặng
thỉ thoảng lăn khua trên đọan
đường xa vắng
rồi lẫn vội vào lề
nằm ru ngủ vạt cỏ xanh
Phựt đứt sợi dây căng
đàn lỡ nhịp khúc muộn tình
phím hụt hẫng – lạc thanh âm
những nốt vỡ li ti rơi cả vào mong manh nhớ
khi nhịp sống đời thường bật
thành câu nhắc nhở
rằng những dòng kẻ phân ranh
cao đến bậc vô cùng
Xin khúc ngoặc dốc đời che chắn nhánh bao dung
mọc giữa trái khoái đan xen
khô cằn rát xót
khi cuộc hẹn cuối cùng - ánh đèn đêm nhỏ vọt
âm vọng bước chân người xô
ngược hướng
khuất miền xa
Xin một lần quay lại dặn dò ta
sắp xếp những câu thơ đang xổ
tung bừa bộn
khéo chạm vào mùa
nỗi buồn kia lúng túng
nhẹ nhàng thôi !
khẽ thôi !
khéo chạm …
kẻo phí công .
Huỳnh Gia
01/04/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét