
Một ngày bắt gặp tình người đã chết yểu giữa nhân
gian
Giữa cuộc phong ba lỏng vòng tay che chở
Cơn trốt gió bão hòa vội xoáy bung từng hơi thở
Như sợ nỗi buồn Ta cô đặc khối – nhọc công
Sau những câu thơ xâu chỉ dệt tiếng lòng
Tỉnh cơn say mơ - nhát thấy dường vô vị
Xua đọt
sóng tràn chực xóa trơn bờ lý trí
Để thấy cần quay phắt mặt – dửng dưng
Một ngày kiên trì cày xới mảnh đất cằn
Tìm gốc bao dung âm thầm ngoi mầm sống
Tịch lặng chiều – và ta – và đồng vọng
Trải nắng - nằm - ngắm mây lửng lơ trôi
Một ngày – Ta nhận diện trống tênh – đời
Im lặng bước một mình trên từng con
đường vắng
Có lẽ hàng cây gọi lá khuyên lời cô độc
Riêng Ta lại thấy thật yên bình
Một ngày nghe tiếng tích tắc - biện minh
giật
mình - nấp - như con chim sợ ná
vết thương cũ vẫn chưa lành mũi vá
âm hưởng nỗi đạu còn vất vưỡng khoảnh lên non
vết thương cũ vẫn chưa lành mũi vá
âm hưởng nỗi đạu còn vất vưỡng khoảnh lên non
Một ngày - thơ - Ta
và những thứ vẫn còn ...
Huỳnh Gia
01/03/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét