Một ngày lần tay tháo gút
nỗi siết đau
buông bỏ vào hạ tầng hơi thở
gom hết vụn tin yêu bị người đập vỡ
cất vào
quá khứ vị tha
xếp gọn phía bung
thùa
Một ngày đốt cháy sự già nua
lay nỗi
biếng lười đang trùm chăn ngủ muộn
đốt …
ngọn lửa bùng lên rất nhanh
rồi tắt ngúm
gọi cơn gió trở mùa nán lại
hóa trắng tàn tro
Một ngày vắt kiệt dịu êm – như giả đò
gửi vào giai hoan tình khúc
những nốt nhạc rung – rơi
chìm vào ngập úng
mê sảng giữa hai miền …
Một ngày phơi trắng hiển nhiên
mượn cái nhếch môi
khỏa lấp đời
cay đắng
giấu hết chán chường vào đêm
căn dặn
trong bóng tối nỗi buồn
vẫn trống chỗ bình yên
Huỳnh Gia
06/01/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét