Gió trở mùa - đêm có lạnh không đêm
Ngày tháng
loanh quanh trong quắt quay nỗi nhớ
Lần lựa mãi chưa trả xong món nợ
Đừng trách nhau người - gánh nặng chất đầy thêm
Học đã nhiều - có thuộc mỗi từ quên
Quên - để nhớ mình cần quên - người nhỉ !
Mượn tiếng cười vang phá tan dòng suy nghĩ
Nghe vô
hình vọng lại những tạp âm
Dẫu biết rằng mưa rồi xoá nhạt dấu chân
Nhưng mùa
thu cứ vô tình quay trở lại
Chiều dửng dưng mặc gió trêu mây nhại
Nỗi nhớ mơn man từng kỷ niệm chưa mờ
Mùa hồn nhiên như một đứa trẻ thơ
Nghịch ngợm đùa - vung nhát roi – đau
đáu
Thôi ! cố giấu những gì không nên nói
Để tiếng cười vang đến cuối cuộc đời
Ai thử lần nhặt lấy chiếc lá rơi
Nằm lặng lẽ bên hiên đời - khô quắt
Mới hiểu hết những gì mùa đánh mất
Trong một lần cơn gió lạnh thổi tạt qua
Huỳnh Gia
27-09-09
============================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét