Cứ hoang dại tím
Nhé em !
Hương thơm nhẹ tỏa
Giữa đêm sương mờ
Cứ dịu dàng nép vào thơ
Tím lòng mong nhớ
lại vờ như quên
Mỏng manh từng cánh hoa mềm
dường đăm đắm một nỗi niềm riêng mang
một đời vương nợ đa đoan
mỗi câu nhắn nhủ nhẹ nhàng
gửi trao
Cứ hoang dại thế
có sao
người đi xa mấy
nhớ nhau
tìm về
Một mai quên mất câu thề
Thấy hoa
chợt tỉnh cơn mê giữa đời
Huỳnh Gia
12/11/2015
Làm sao quên 'tôi' ở Tây Ninh
Trả lờiXóaNằm trên bãi cỏ, với Lục Bình
Huỳnh Gia đến trễ, nên không nhớ!
Ta đã trở về, không để tên, híc...
HG xin chào anh NGLB ! từ lúc gia nhậ làng fb , lâu lâu em mới về lại nơi này .Kỷ niệm đẹp làm sao quên đc anh nhỉ !
Xóa