Cứ tưởng đã chôn vùi đóm lửa
Lụi tàn theo năm tháng long đong
Nào hay lại nhú mầm điểm tựa
bùng lên -
như chỉ có một lần
Cảm ơn con nước đời xuôi chảy
Kiên trì bào phẳng đá - khỏa rong
Cho ta thả lại con thuyền giấy
Chở một ước mơ thuở ngại ngần
Cảm ơn một phút đời ngoảnh lại
nhắc nhở ta còn nợ thế nhân
gọi ta khơi bấc niềm khát cháy
âm ỉ từ sâu thẳm - lan dần
Đường đời vốn dĩ nhiều gai nhọn
lối bàn chân bước - lắm tai ương
đôi khi dẫm phải - đau - gượng nhón
dừng lại - âm thầm trị vết thương
Cứ tưởng cửa bầu trời đã đóng
tự vẽ bóng mình giữa giấc mơ
nhưng khi
pha lại màu hy vọng
Bức tranh tối – sáng rõ vạch - chờ
Thì nhé !
tim ta - gam màu đỏ
Sao không
góp sức vẽ tranh đời
Nhỡ người rình rập mong hất đổ
Vẫn màu hy vọng - nhoẻn cười thôi !
Huỳnh Gia
30/11/2015
===========================================
Kỷ niệm buổi ra mắt tập thơ " Bóng thời gian" - Nghiêm Khánh
27/11/2015





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét