Đêm mớ ngủ
gió mộng du
mấy mùa rơi kiệt
lá thu rạc gầy
Mưa vỡ giọt
ngược đêm
say
tưới lòng thấm đẫm
sóng cay mắt người
Mùa gọi mùa
thản nhiên trôi
bỏ Ta với
nỗi khóc cười
khan – khô
Với tay
hụt …
chợt âu lo
khoảng không đốt cháy
hóa tro
chữ tình
Nhón chân
níu mỗi
điêu linh
dang tay
vỏn vẹn bóng mình
phân ưu
Trượt dài
con dốc hồ như
bám vào đâu
giễu thực hư cuộc đùa ?
Huỳnh Gia
12/08/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét