Thu may từ lúc vương mảnh nhớ
lơ lửng tầng cao một bướng ương
gió cào rách xoạt
bung vương vãi
rơi góc ngạo kiêu rũ lá
buồn
Ta tướt
mong tơi từng sợi nhỏ
gạt mùa nhờ hong phơi thiệt thua
Ơ ..! như
gió lạnh từ phương đó
lùa ngược về
chiều trắng cơn mưa
Thu có một lần không - hiện diện
một lần
để thấy dịu dàng đêm
hoang tưởng
thế rồi
tha thẩn kiếm
mộng du
hồn chạm vách nghiêng triền
Là cõi đa đoan
là im lặng
là Ta gõ nhịp đếm thời gian
là lần lơ đễnh
Người quên
khuấy
bỏ mùa thu chết
giữa hoang tàn
Huỳnh Gia
27/08/2015

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét