Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Vẽ chiều quên - nhớ




Khi một ngày nỗi nhớ trống trơn
Ta luống cuống giữ rịch chút nâng niu còn sót lại 
níu khoảng cách đang giãn dài ra ngút ngái 
 lý trí dối lừa bằng mọi cách  
vẫn chông chênh 

Có thể ngày mai nắng sẽ bừng lên 
tìm chỗ hong khô giọt lấm lem 
 vì đêm khóc 
Ta mượn chút thản nhiên mong phớt lờ từng khó nhọc 
bằng hơi ấm xẻ ngang chiều 

Đừng bao giờ đổ lỗi cho nhau 
dù ít hoặc nhiều 
Vì những giây phút song đôi ngày xưa 
đã hóa thành cổ tích 
khi những bước chân một người  chạm vạch đời - cố định 
vung nhát roi cảnh tỉnh một người 
đá sỏi cũng ngấm đau 

Kể từ lúc bức tranh mùa thu cô độc chỉ một màu 
Đôi mắt vọng thời gian đã dần xa hun hút 
Vàng nắng - xám mưa - hoặc xanh trời 
muốn trộn pha ...
và bất lực
Ta kẽ nét nửa môi cười 
tự huyễn hoặc trái tim 

 khi nỗi nhớ chẳng nép mình trong góc tối lặng im 
Màu ráng của hoàng hôn vẽ vào vách hiên buồn 
làm đỏ mắt
những bước chân xa có khựng lại ngoái nhìn dù một lúc
 để an ủi nhớ  -  quên ?


Huỳnh Gia 
14/07/2015



( Họa cùng Hạ Hoài - Lão cóc Ghẻ  )


6 nhận xét:

  1. Em thăm chị đọc thơ thật xúc cảm, chị vui ạ!

    Trả lờiXóa
  2. Ai có ở vào cái cái cảnh bị bỏ lại phía sau chới với một cách đột ngột mới hiểu cái đau
    " Vì những giây phút song đôi ngày xưa
    đã hóa thành cổ tích
    khi những bước chân một người chạm vạch đời - cố định
    vung nhát roi cảnh tỉnh một người
    đá sỏi cũng ngấm đau "
    nó thấm thía đến dường nào. Khi thương, cái gì nta cũng tha thứ cho nhau đc bất kể lỗi lầm gì. Khi tình cạn, khi có niềm vui mới, thì mọi việc dù nhỏ lớn gì cũng trở thành lý do hợp thức hóa cho việc ra đi một cách đường hoàng chính chính mà k bận tâm , lăn tăn gì. Đau đến thế nào thì cũng chỉ tự mình nuốt cái đau đó vào lòng thui chứ biết trách ai bây giờ ? Có trách thì trách chính mình vậy.
    Chiều trong thơ chị bao giờ nó cũng làm em nhói lòng. dù là đông muộn hay thu cạn, cái chiều trong thơ chị cứ mang một màu day day rười rượi. Em ít khi bình thơ, vì không đủ trình độ để bình. Nhưng cứ mỗi lần đọc thơ chị, dù k họa đc, nhưng em lại chỉ muốn bình loạn cái cảm nhận của mình.
    con chữ là vô hồn. Nhưng người viết thổi hồn vào chữ , làm người đọc rung theo nhịp thở của mình, trăn trở theo tiếng lòng mình... Thì... Cảm ơn người viết đã cho mình một lúc nào đó đc bắt gặp hình ảnh của mình , dù buồn hay vui, cũng đẹp một cách rất ..." Huỳnh Gia " thế này.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một cái cmt dài chất chứa tất cả tình cảm đẹp nhất dành cho thơ . Chị cảm ơn em nhé Đan Thùy . Đúng là phải đồng cảm với nhau thật sâu sắc mới có thể trải lòng mình vào từng câu chữ . Chị mong em của chị luôn vui vẻ yêu đời .Thương em .

      Xóa
  3. Làm gì có sỏi đá đau đâu em.
    Những vỡ vụn nối dài miền đắng chát
    Như ngày lẫn vào đêm sóng xô triền cát
    Anh không phải vô tri như sỏi đá để không buồn
    Mỗi con người tự hiểu phải biết cách yêu riêng
    Không có nghĩa cứ gần nhau để giả vờ hạnh phúc
    Làm sao em biết được
    Nơi mù khơi tim anh, giọt nước mắt nào thấm ngược cho mình
    Anh không hề tim có kiếp lai sanh
    Nên vẫn thương em bằng cách của mình
    Mặc cho đời và em trách cứ
    Anh không muốn sau miền đỗ vỡ
    Là những mảnh buồn sắc lạnh cứa tim nhau

    Trả lờiXóa
  4. Em trai quá bản lĩnh . Chị khâm phục rồi . Cảm ơn em và những vần thơ nhé .

    Trả lờiXóa