Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

Khúc thu - xưa






Sáng nay ta thấy thu dừng trước ngõ 
 gió liu riu lượn - mơ hồ nửa trời trong veo
 nương nắng thả câu thơ - từng giọt nhỏ
đậu trên rìa mái ngói - dường cheo leo

Rón rén - sợ lay chùm cỏ thức 
ta đi tìm - tìm không thấy lối xưa
thì ra mùa gọi mưa túc trực 
lạnh tanh xóa trắng - thản nhiên đùa 

Lao xao bước phố - lần vội vã
 vuột bàn tay nhau - lạc mất một đời
cơn mưa vô ý  - quen hay lạ
chạm ngạch thềm
chiều trôi ...đêm trôi ...

Ta thấy thu vờn xiên bóng đổ 
nghiêng mùa - mây vỡ nát - nghiêng - rơi ...
rơi lấp dấu thời gian - rơi lấp 
lấp được không hình bóng một người

Ta với mùa thu  - và im lặng
 nghe lá rơi giòn giữa khoảng không
nghe thu rơi xuống đời - vương lạnh
nghe nỗi nhớ chìm trong mênh mông 


Huỳnh Gia 

25/07/2015









6 nhận xét:

  1. Bài thơ đẹp một cách... mà thú thiệt, giống như đang ngắm tranh á chị. Xem tranh không thể đừng gần vì chỉ thấy những ghồ ghề, thô ráp. Mà phải đứng xa xa, đừng chạm, đừng sờ, mới cảm nhận được cái đẹp trọn vẹn của nó.
    Bài thơ này đúng y như thế.
    Cái câu " rón rén sợ lay chùm cỏ thức " - nó đẹp lạ kỳ. Em thích hình ảnh này vô cùng.
    Nghĩ xem mình làm gì giữa 1 chiều thu muộn ? Chẳng làm gì cả. Ngồi im. Nghe thu đang rơi chầm chậm. Nghe từng câu thơ thế này bỏ nhỏ. Nhớ đến hoang hoải . Đấy, cảm giác của em khi đọc bài này của chị á.
    thêm một bài em rất rất thích lun chị nhá.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị đang tập viết theo kiểu trừu tượng , dưng mừ viết chưa nổi Nắng cưng !

      Xóa
  2. Em thăm chị đọc thơ, chúc chị vui nhiều!

    Trả lờiXóa
  3. Đầu thu đọc thơ thu của bạn, chưa chi đã thấy... lạnh rùi nè! Chúc cuối tuần vui nhiều!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn giaolang nhé ! bên đây yên vắng hơn fb nên thơ bị ảnh hưởng ...hihi

      Xóa