Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

Lặng





Ta mang nhốt tiếng thở dài
vào đ
êm
d
ặn dò cẩn thận
chờ sớm mai có nắng
phơi khô những mảng rối loang nhòe

Đêm ngán ngẩm lặng im
đêm trở mình uể oải
đêm cau mày ái ngại
đ
êm quay lưng ...
dường trắc ẩn điều gì ?

Khi hừng lóe ánh dương
tiếng thở dài định bước theo ta về phía trước
đ
êm bỗng nhiên níu ghì
 trở ngược
có lẽ sự tĩnh mịt vẽ vòng tròn
có lẽ mảng không gian trắng - trống
có lẽ
 ...
Thì ra !

Mang con chữ suýt mê cuồng
giữa triền tối - sáng
và Ta ...
toan tính đợi một ngày gửi vào mưa 
nhờ xóa trắng
chiều nay
 cơn mưa đầu mùa đột nhiên nổi giận
xua lốc xoáy
ngổn ngang

Ta muốn ôm hết mớ đa đoan 
chặn lối khoảng thời gian giữa giao mùa
mong bao dung một lúc
mùa chìa bàn tay xa
nỗi buồn hụt hẫng rơi
gãy gập
nhặt sao hết một đời
không sót lại 
mảnh li ti

 Ta bất lực van nài
 “ đi đi …”
 nỗi buồn nhếch mép cười ngạo mạn
Ta đi 
Người còn lại gì ?


Huỳnh Gia
14/06/2015

4 nhận xét:

  1. Ta bất lực van nài
    “ đi đi …”
    nỗi buồn nhếch mép cười thỏa mãn
    Ta ...?

    Thăm chị thơ hay ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị cảm ơn em nhé HA . Dạng thơ này chị ko mang qua fb .Thật vui vì em trai luôn đồng hành cùng blog

      Xóa
  2. Ta muốn ôm hết mớ đa đoan
    chặn lối khoảng thời gian giữa giao mùa
    mong bao dung một lúc
    mùa chìa bàn tay xa
    nỗi buồn hụt hẫng rơi
    gãy gập
    nhặt sao hết một đời
    không sót lại
    mảnh li ti

    Trả lờiXóa