Thứ Tư, 15 tháng 12, 2021

Lãng đãng - Đông



Mùa đông
hạt nắng biếng lười buồn thiu ngái ngủ
cơn mưa ở cuối nguồn lang thang không tìm được nơi ẩn trú
tự hoá thân thành những khối rắn lạnh căm

Mùa đông
ai đem cơn rét về rải kín lối lần khân 
khiến những bước chân xưa rối rắm lần trở lại
chiếc khăn ấm quấn thêm vòng như nhắc lại đời trần trải
đã qua những phút giây khờ dại 
nỗi nhớ trưởng thành – nỗi nhớ gầy hao 

Mùa đông …
con gió bấc cũng chênh chao 
giắt ngang ngõ chờ vướng mềm tay với
lối cũ bây giờ không còn ai để đợi 
ta lang thang nhặt nốt kỷ niệm buồn 

Mùa đông …
giăng mắc những hạt sương
từng lớp ghép vào nhau …
 như cố ghìm ngăn tầm mắt 
phía ngăn cách đã xa mù - thời gian trôi lẳng lặng 
Mùa đông che khuất tầm nhìn
 ta mỏi mắt tìm đâu.... 

Huỳnh Gia 
14/12/2021

2 nhận xét:

  1. Vào đọc thơ Huỳnh như lạc giữa mùa đông đầy cảm xúc…
    Chúc bạn luôn nhiều sáng tác hay!🌹🌹

    Trả lờiXóa
  2. Mỗi lần mùa đông về là mình có rất nhiều cảm xúc để viết. Cảm ơn nàng

    Trả lờiXóa