Có lúc vô tình lạc lối mênh mông
lạc sâu giữa mùa đông lạnh giá
từng cơn gió bấc mon men đảo vòng quanh
rất lạ …
nhốt kín nỗi cô đơn trong khoảng trống lạc loài
Tôi dắt tôi tìm nẻo hy vọng chớm rạc gầy
rồi bỏ quên trong những ngày gió nổi
hoàng hôn thấp. con ráng chiều hấp hối
sương giăng mù . lạc phương hướng.
lạc đời nhau
Khoác từng lớp áo len dầy lên phong phanh nỗi nhớ gầy hao
mùa đông lạnh.
không lạnh bằng nỗi buồn cách xa trùng dặm
nỗi buồn mang hình hài hai đường song song thẳng
xuôi chiều. từ cơn gió bấc vẽ nét hoang
Có lúc nào tình cờ không
trong khoảnh khắc muộn màng
điểm gãy gập giao nhau mắt môi chào ngượng ngập
nhói đau tưởng chừng như một lúc
để rồi nén chặt từng nhịp đập
đợi mùa phai...
Tìm lối ra. tìm đến rạc dấu ngày
rạc mắt môi cười
rạc lòng câu hứa vội
một trấn an về những ân cần đơn phương gian dối
mùa đông không hề hay biết
cõi riêng bây giờ âm độ đến hoá băng
Huỳnh Gia
10/01/2021
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét