Đã một nửa đông hàn .
ở nơi chỉ có nắng và mưa
sao cái lạnh luồn sâu từng ngóc ngách
phía bên ta gối đầu lên nửa vắng
tự trấn an phía bên đó vẫn nồng
Con gió bấc ngây ngô không biết cách ghìm lòng
rong chơi khắp nên rét tràn thương nhớ
tách cà phê sáng bốc hơi không đủ lần ngờ ngợ
vòng tay xa lạc lõng tự bao giờ
Ai sưởi ấm đêm dài khi cái lạnh trơ trơ
chiếc lá cuối cùng se co từng phiến mỏng
tiếc nuối nào thoáng qua ẩn hiện từng dỗi trách
cụm gió xoáy vòng từng cắc cớ giữa mênh mông
Mùa đông đến rồi di …
rồi lại tới mùa đông
bầy di trú đã tìm được nơi xây thêm tổ ấm
đêm vẫn lạnh căm nhốt nỗi buồn trong kén đậm
và ta … ngơ ngẩn đến cạn mùa
Huỳnh Gia
18/12/2021
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét