Đừng gọi giật bước mùa qua
vạt mây chiều dâng xúc tràn - xám mắt
giọt nhớ vừa hay mưa đã xối - dãi dầu
tội tình chi nhánh cây đời cong khô vì mong ngóng
trên khoảng rộng giữ gìn – chiếc lá rụng về đâu
Cơn gió lạc vào đêm tỉ tê lời tâm sự
ngày hôm qua có kẻ đã đi rồi
tôi đứng lặng gắng dỗ dành góc thời gian ủ rũ
buồn chi mà đông lạnh buốt khắp nơi
Buồn chi mà treo lơ lửng nửa riêng tôi
cho nỗi nhớ rạc lòng giữa miền hoang vu trống vắng
thời gian đếm tuổi gầy đi ngang mấy bận
vệt nắng giấc ngủ chiều không đủ ấm buổi chung chiêng
Thêm một năm dài mường tượng lối đi riêng
lặng lẽ giữa mênh mông tự ủi an lần xoá trắng
có ngọn gió vô tình xô mùa đông bẵng nhẵng
trốn gió - trốn vào đâu - đông lạnh giá nẻo đi về
Huỳnh Gia
02/11/2020

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét