Sau cuộc tỉnh - say tất tả kiếm tìm
mong manh bóng bình yên chờ bàn tay nắm
xấp ngửa nỗi đắn đo
căn dặn từng cẩn thận
phía quay lại bây giờ cỏ đã mọc dầy - cao
Thời gian rong rêu bám chặt nỗi úa nhàu
lau lách mảnh tình riêng
từng câu thơ thấm mềm vị đắng
chiều bất lực trôi dần về tối miền lặng vắng
thanh âm đêm vang nhịp gõ thâm trầm
Ta lắng nghe tiếng lá khua khe khẽ ngoài sân
giai điệu của gió và cây - khúc nhạc buồn muôn thuở
bàn tay với mấy lần - chạm gầy hao vụn vỡ
đêm bây giờ có buồn hơn ta không
Thời gian ơi …
ta gọi biết bao lần
rưng rức nỗi xốn xang
khi cơn mưa lạnh lùng xổ tung trời như hồi đáp
thời gian vốn vô tình hay riêng ta gấp gáp
hụt bước chân
và …
dường trượt ngã giữa thềm mơ
Huỳnh Gia

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét