Thế là buổi chiều nay
những chiếc lá trên cao trút lớp áo vàng già cỗi
bước chân mùa rối rắm trên bậc cửa ngày như vội
rải một ít sương sa se lạnh phút giao mùa
Thời gian tiếc ngày xao đáy nước mặt hồ xưa
ta tiếc nuối khúc dư âm lạc đường xoa xuýt nhớ
những nốt nhạc trầm ngân nhọc nhằn ru giấc ngủ
khiến mỗi chiều về từng điệp khúc chơi vơi
Ngồi lặng yên trên bậc thềm chiều nhìn làn mây trắng đang trôi
kết tạo thành trăm ngàn hình ảnh lạ
những áng mây trên trời luôn bình yên và thong thả
lang thang đời về khắp ngả phía trời xa
Thế là mùa nói lời tạm biệt phút giao ca
dắt theo cả những cơn mưa đêm sụt sùi như hờn dỗi
bỏ lại nhánh heo may vắt vào đêm bối rối
vướng lại chút se se đủ thấm lạnh vạt đêm gầy
Mùa đến - mùa đi …
luân chuyển những vòng xoay
bỏ ta lại với những lần ray rức nhớ
từng tuổi đời đi qua …đi qua …
chút tiếc nuối hương xưa dăm ba lần vương bước nhỏ
trên lối nhỏ người đông mải miết dõi mắt tìm …
Huỳnh Gia
20/08/2020

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét