
Rắc nhúm thời gian lên kỷ niệm chớm phai
muộn màng không phía chỉ còn riêng một nửa
con đường cũ không ai đã ngập đầy lá úa
khiến mùa quên - lóng ngóng bước đi về
Cập bến sông chờ - con đò nhỏ giăng mê
trên con sóng lăn tăn xoáy vòng từng đợt nhớ
vọng ngược thượng nguồn con nước đêm trăn trở
trách hờn chi phút ngọn gió quên đường
Rắc hết nỗi buồn vào một góc vấy vương
mùa thức dậy - ta dỗ yên từng khoắc khoải
lần ngúng nguẩy vuột buông từ dạo ấy
hờn trách mà chi lời hứa vốn vội vàng
Có những ngày mùa biết lang thang
cùng đóm nắng sải bước chiều vô định
chờ mưa đến sau những lần đủng đỉnh
tan giãn từng cơn oi bức những kéo dài
Huỳnh Gia
24/05/2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét