Lần lơ đễnh
lỡ đánh rơi
vào trang thơ những buồn vui
hợt hời
thế rồi một góc bung tơi
vô tình va đập
chữ rời rã đau
Giấu biệt tăm những nát nhàu
vào góc nhỏ phẳng phiu
đâu có ngờ
Đêm cúi mặt
lảng giấc mơ
câu thơ trơ trọi
giữa bờ nhiễu nhương
Trách chi
đã nẻo hoang đường
treo tình trái khoái
trong sương mịt mù
Thôi thì
một nhúm phù du
bốn mùa lầm lũi
một nhúm phù du
bốn mùa lầm lũi
ngâm ru nỗi buồn
Thôi thì
đã
lỡ tình vương
Ta
- Thơ rong ruổi
cuối
đường phiêu linh
Huỳnh Gia
02/11/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét