Thời gian vô ý nhuộm
màu
tóc xưa
chừng đã trắng phau nỗi
buồn
giấu gì sau buộc ủ hương
mà thoang thoảng nỗi víu
vương
loang dần
Rối đau từng cọng mỏng
manh
lệch ngôi từ độ phân ranh
lối về
buồn se lạnh
bóng ủ ê
vô duyên
nên lỗi câu thề từ khi …
Vói tìm chi bóng thiên di
mịt mù cuối nẻo
còn gì cho ta
Bây giờ sắp cạn bước xa
kiếp người tựa buổi
chiều tà
đợi đêm …
Trách mà chi những yếu
mềm
những lần chạm mặt
rối ren xoáy tròn
Thời gian
thôi hãy bào mòn
bằng tia nắng cuối
để còn biết quên
Huỳnh Gia
02/11/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét