Ta
đợi đã mòn
mùa
đông rong chơi nơi đâu
giấu
biệt những cơn bấc vô tư ướp mềm
từng sợi tóc
thời
gian vẽ vào ngày vệt mây viền cô độc
tờ
lịch cuối cùng chao nghiêng
lòng
ta chao nghiêng
Như
tượng đá được đẽo gọt hình hài ôm chặt niềm riêng
Ta ôm
chặt nỗi buồn giữa đám đông xô đẩy
vết
thương hôm qua người xéo dầy tươm tấy
đã
chai thành vết sẹo thời gian
Tờ
lịch cuối cùng rơi vào khoảng trống vội vàng
dội
lại lao xao lời chúc mừng năm mới
như
một mặc định cố tình đặt lên cửa miệng mỗi người
không
cần phải đặt lên câu hỏi
có
cụm từ nào thay thế – đủ đầy hơn
Ta
đợi mùa Xuân rút ngắn bước chân trần
con
dường ngắn hay đời người vốn ngắn
Từng
khao khát yêu thương đã chai lì khô
hạn
đọng
lại mỗi trơ trơ – không ra dáng nụ cười
Tờ
lịch cuối cùng đánh dấu mốc
bải
buôi
ta
xốc lại từng vui buồn đang trộn lẫn
mùa
Xuân đã về ngang cổng
cớ
gì không gạt bỏ nỗi phiền ưu
Huỳnh
Gia
10/11/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét