Có tiếng khẽ rơi của
chiếc lá cuối mùa
thoáng giật mình
ngỡ như bước chân xưa quay
trở lại
lần buông tay - lần xa rời
mãi mãi
hối tiếc…
đã như cơn gió rạc phía chân trời
Điều dễ nhất trên đời là
xoè tay - buông lơi
để có thể quên đi
và quay đầu ngược hướng
dù đôi lúc trong tận cùng
tâm tưởng
nỗi nhớ chực bùng lên như
cơn sóng dại cuồng
Chuyện trần gian ngang
trái vốn lẽ thường
một khắc bước qua nhau
đã là duyên phận
dòng sông nào rồi cũng
chia trăm vạn nhánh
dù thượng nguồn một dòng
chảy yêu thương
Bận tâm làm gì khi lối
rẽ đã định phương
kệ cơn gió vô tình thổi
rạc mùa khô xót
kệ nỗi đa đoan châm chọc
đời thẽ thọt
dù chênh chông mỗi mùa đi qua
Ta bây giờ như giận dỗi
chính ta
giận dỗi những câu thơ
rối rắm mùa - lạnh giá
khi dối diện với hiển
nhiên bức tranh đời xa lạ
không tìm ra một điểm tựa
để cân bằng
Huỳnh Gia
20/11/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét