Ta chờ đông
ta đợi đông
đã mòn hao nỗi ngóng trông từng giờ
ta đợi đông
đã mòn hao nỗi ngóng trông từng giờ
mùa đông quên lối về
ơ ...!
mặc cho con nắng lượn lờ ẩm ương
ơ ...!
mặc cho con nắng lượn lờ ẩm ương
Hình như đông đã lạc
đường
bóng chiều giòn rụm góc mường tượng – ta
bóng chiều giòn rụm góc mường tượng – ta
Cơn gió bấc vốn bê tha
mỗi tinh mơ
mỗi tinh mơ
thảng ...
rồi xa biệt mù
rồi xa biệt mù
Hình như vô vọng kể từ
nẻo ta lặng lẽ ngồi ru nỗi buồn
nẻo ta lặng lẽ ngồi ru nỗi buồn
để rồi
mấy bận luông tuồng
mấy bận luông tuồng
mùa cợt giễu
nỗi vướng vương cạn cùng
Lẽ gì đông quá dửng
dưng
mặc
chiều gọi nắng bao dung
những lần …
Đông lần khân
Ta lần khân
lẽ gì đông chẳng dừng
chân vị tình?
Huỳnh Gia
30/11/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét