Có
một cái tên người chỉ để ...
giấu
đi
cạn
một kiếp đời giữ gìn cẩn thận
nỗi
nhớ ...
lúc lặng yên như chiếc lá lạnh mùa nằm bên lề
sưởi nắng
lúc
phải nén chặt sợ bùng lên như con sóng dại cuồng
Có một cái tên người riêng dành một góc thương
một
góc tối rất sâu
không
muốn ai tìm thấy
thi
thoảng dặn dò từng khát khao trái khoái
quên
lửng - quên đi
như
không hề hiện diện giữa cuộc đời
Mùa
thản nhiên trôi
mùa
che đậy khóc cười
mùa
vốn vậy không lưu tâm mọi thứ
Ta
không thể ngược bước chân quá khứ
nên
xin giùm giấu biệt một mùa riêng
Và
những khi chạm vạch cuối nỗi buồn
phiền
không
còn điểm tựa nào để vịn vào khi mệt rũ
tay
đặt nhẹ vào tim - nơi cái tên người lưu trú
lời
thì thầm
vẫn
còn đó – bình yên
Huỳnh
Gia
18/11/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét