( Tình khúc mùa đông 15)
Như mùa gió
đẩy thời gian trôi miết
xô cả niềm tin dạt phía vô
hình
nghe mường tượng từng mùa
âm ỉ siết
nỗi buồn dán chặt vách điêu
linh
Đường song song đã rồi từ
hôm ấy
lốc xoáy xuôi đảo ngược
biết bao lần
không giữ được những gì
còn sót lại
thôi thì chấp nhận một
trống không
Hai hướng ngược
kiêu hãnh và ngúng nguẩy
điểm giao nhau không tìm
thấy
để mà
một lát cắt vô tình
thành tươm tấy
vết sẹo buồn trên kỷ niệm
hằn sâu
Lang thang những lối mòn
quen đơn độc
ghì nắm bàn tay - ký ức
vuột bao giờ
từng nhánh gai ghim đau lên
từng cỏ xót
nơi không có mùa đông
giá buốt đến không ngờ
Huỳnh Gia
15/11/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét