Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2019

Bước về phía cô đơn




Hãy bước về phía có vườn hoa hồng
hương thơm sẽ hồn nhiên toả ngát đời hoà quyện
bước về phía ánh sáng mặt trời mỗi bình minh hiển hiện
sẽ soi rõ những khuôn mặt người

Có lẽ hơi ấm của bầu khí quyển già nua không đủ ủ tình đời
nên trái tim người lạnh lùng hoang mạc
từng thớ mỏng yêu thương phong phanh run thắt
giữa những lốc xoáy nhiễu nhương

Cứ nghĩ tất cả mọi nỗi buồn
rồi cũng sẽ đi về phía sau lưng
và lẫn vào bóng tối
để không phải xuýt xoa lần tiếc nuối
khi đôi mắt bị cuộn tròn trong rối ren trăm vạn mối
đừng do dự một lần chọn lối thoát bao dung

Nếu một ngày ánh mặt trời tắt lịm giữa không trung
giữa vũ trụ bao la trái đất chết khô và rơi vào quên lãng
con người không còn gì để hơn thua thứ hạng
tự khắc sẽ hoá thành mầm hoa cỏ hiền lương

Ta chậm rãi bước về phía cô đơn
thêu dệt niềm vui bằng những sợi chỉ mong manh còn sót lại
một kiếp nhân gian có mấy mươi năm
mùa cớ gì sợ hãi
mặc kệ người đang tìm mọi cách
sớm phân ưu

Huỳnh Gia
24/10/2019


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét