Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2019

Lối vắng ta về




Ai vô ý tô tình người toàn gam lạnh
bức tranh đời cao giá đến khó ưng
Ta vô ý mua lầm - thầm hối hận
muốn trả thế nhân
kèn cựa đến cạn cùng

Tim vốn hẹp
hay lòng người quá hẹp
chút yêu thương van vỉ mãi
ơ hay!
sao cứ phải cạnh cầu đừng dồn ép
một lần buông không rơi nỗi u hoài

Đâu hướng gió thổi vào chiều ngột ngạt
một chút tin yêu đã đủ ấm môi cười
gom góp mãi
đôi bàn tay kiên nhẫn
cơn lốc nghịch lùa
thổi tán dạt khắp nơi

Ta nợ gì nhau
cạn kiếp người túng bấn
lem luốt nỗi đầy vơi
muốn giặt sạch nỗi buồn
một vết đau
khoắn rộng thành mảng lớn
Ta đủ rồi
đừng dậy nhói
tình ơi!

Và như thế tự khép lòng trầm mặc
lẫn vào đêm giấu gửi tiếng thở dài
đợi ánh nắng bình minh chườm tim ấm
hạt sương đêm đừng rơi vói
lạnh vai gầy
Và như thế giấu mình trong rêu mốc
sợ hớ hênh nhầm vị đắng đã đời
đom đóm sáng đủ soi đường thận trọng
Ta dắt ta tìm một lối vắng
về thôi...


Huỳnh Gia
26/09/2019


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét