Thu sơ ý đem mưa về một
tối
xối tràn môi trôi nhạt nụ
hôn đầy
tôi sơ ý, bỏ quên ngày
lạc lối
mùa chạnh lòng bứt lá
rải
vàng phai
Bao gom góp, tôi dỗ dành cất giấu
một lần trao liệu đủ yêu
người
nào ai biết thời gian
không hiểu thấu
lẳng lặng trôi dài
hụt hẫng tiếng lòng rơi
Thu vàng áo
vàng lên đôi mắt trắng
đêm mong manh
đêm thức đếm giọt rơi
bâng quơ quá
thơ không ai để tặng
nên lòng đêm muôn thuở
lạnh tơi bời
Người đâu biết
một lần tôi tự thú
vô hình như lòng kiêu hãnh
lụi tàn
người đâu biết lần mây che
vần vũ
tôi trú mình trong đổ nát
tan hoang
Và như thế bao năm rồi
bất lực
mỗi mùa thu lá trút ngập
lối chiều
tôi tha thẩn trong khu rừng
lấn bấn
không biết tìm gì
ơi! nỗi nhớ trớ trêu
Huỳnh Gia
14/09/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét