Nghe tiếng ru hời vọng
phía triền sông
chấp chới đường bay
cánh chim chiều tìm nơi
trú
một nửa giọt nắng rơi
vào cuối miền tư lự
bỏ một nửa bơ vơ trong cơn
gió ậm ừ
Đánh cược tiếng thở dài
trong nhịp sống thực hư
Ta tỉ mẩn vá khâu từng mảnh tình
tơi tả rách
được – mất
chỉ còn là nỗi đau luôn
giấu cất
chờ thả trôi trên ngọn
sóng bạc kiếp người
Câu hát nào rơi ở phía
cuối chân trời
lục bình tím lênh đênh
xô mình vào rựng ráng
dòng sông nào chở giùm
đêm nửa mảnh trăng mắc cạn
lần khuyết mòn in bóng
nước lẻ loi
Mùa sắp đi
ngày sắp cạn
để rồi
Ta ngồi lại với ta trong buổi chiều chạng vạng
nhìn con nước dòng sông
trôi lững lờ phóng khoáng
cớ sao hoài trăn trở nỗi
buồn riêng
Ký ức giờ xa
xa khuất cuối miền
không ngoảnh lại dù một
lần ngắn ngủi
Ta còn gì cho ta
cho những lần cố phủi
tê cóng đến cạn cùng
cô quạnh những mùa trôi …
Ta còn gì cho thơ
cho những lúc ỉ ôi
con chữ yếu mềm chế phục
lòng kiêu hãnh
con nắng vì chiều hợt hời rơi chóng
vánh
Ta vì đâu ôm riết một nỗi
buồn
Huỳnh Gia
04/10/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét