Có lẽ mùa đông hoá thạch
tự lúc nào
nắng ong ong nửa góc trời
héo hắt
thèm chút se se lượn vòng
- dù một lát
để chiếc áo len xưa còn có
cớ khoác một lần
Ta vẫn đợi chờ
mùa đông lạc bước chân
lang thang phía vắng hoe
ngọn đèn khuya rọi bóng
người nghiêng đổ
cặm cụi nén an từng khát khao cám dỗ
nén lại những lần vùng thoát
nỗi nhớ rơi
Cơn gió mùa đông trốn biệt ở
cuối trời
mà không biết nỗi buồn đang
ngột ngạt
cần một chút thôi
một lần thôi - tấp dạt
nghe gió lạnh cợt đùa
vòng tay lõng buông lơi
Làm sao chia chút nắng
rượm vàng tươi
về nơi đã mùa đông – lối
về căm căm giá
trái đất thản nhiên xoay bốn mùa thong
thả
đã đãng trí và quên rải gió bấc đến
phương này
Mùa đông ích kỷ hay định
luật an bày
như người đã bỏ Ta cùng
lặng lẽ
từng vạt sương cảm thông cố rướn mình
giăng kín kẽ
Đêm – Ta ngồi đồng vọng
một đông xa
Huỳnh Gia
20/12/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét