Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

Trên bậc thềm chiều




Cuộn xoáy
tung hê
tiếng gió cào đêm
xé nếp lòng đang thẳng thớm
vạt áo mỏng hiền ngoan  xoắn chéo lần cợt giỡn
cuộn chặt nỗi khát khao chực tơi sợi
 dạt gió lùa

Mùa cứ đổi thay
vì mùa vốn là mùa
mặc kệ nỗi nhớ lẩn quẩn  bước thời gian đang hướng miền vô định
khi những nốt nhạc đứt rơi trong một chiều bịn rịn
cung đàn nào cho ta dạo khúc tình ca

Ngổn ngang
rối bời
Ta lặng lẽ đếm từng ngay đi qua
lần dừng lại vô thức ngâm nga những câu thơ trẻ dại
con chữ  vốn hào phóng vô cùng
Ta nâng niu nhặt lấy
ngồi trên bậc thềm chiều xâu thành chuỗi gửi vào thơ

Chiếc lá mùa xưa Ta quên nhặt
bất ngờ
bay theo đọt gió trở mùa
cuốn vòng từng thắt thẻo
Ta luống cuống dỗ dành
 phiến mòn hao khô héo
Ta và ta vọng hướng chờ
Người còn nhớ hay quên?


Huỳnh Gia

12/12/2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét