Thời gian vô tình nhuộm
phai tóc rối
ký ức giấu riêng hương cỏ mộc
ven đồi
mùa không vội nhưng riêng Ta
thấy vội
đâu bình yên - trong giới hạn
kiếp người
Đêm tỉnh giấc giữa không gian nóng
bức
có lẽ mùa đông keo kiệt gió -
để rồi
thèm một chút se se vừa đủ
buốt
đủ co người ôm nhúm lạnh tình
vơi
Im lặng đếm tiếng thời gian gõ
nhịp
đẩy mùa trôi ...theo vòng xoáy
liên hồi
cho ta nuối từng chiều vơi phù
phiếm
tiếc những lần dang dở cuộc rong
chơi
Ta thức đợi từng hồi chuông đánh
dấu
phút đổi mùa - sương níu mảng
hương vây
trên bậc thềm đời lắng nghe từng
thẩm thấu
chèn giọt tim - ray rứt nhịp
sống gầy
Và tỉnh giấc khi Xuân về gõ cửa
phủi bàn tay – xoa xuýt bụi rơi
buồn
phía trước mặt từng ngổn ngang
thừa mứa
ngay ngắn lòng thu vén cạn ẩm
ương
Mùa gọi tuổi già nua về phía
trước
thời gian không chầm chậm bước –
ta cần
đêm sắp
cạn – gắng tìm – mong nhặt được
lời hứa ngày xưa thất lạc nẻo dùng dằng
Huỳnh Gia
20/12/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét