Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018

Dửng dưng - Đông




Mùa sắp đổi mùa
 nắng vẫn đốt bình minh
tháng chạp mong manh như con bấc rối chân
 chạm ngày - vấp ngõ
( con bấc cuối cùng từ mùa đông nơi đó)
 rồi lảng xa về phía cuối viền trời

Cơn mưa lạc mùa
cơn mưa chiều dây - dôi
đãng trí như quên sắp cạn ngày tháng chạp
trút từng đợt xối mòn đêm - đã nư cơn khát
vô tình làm ướt sũng cả mùa đông

Đêm lang thang trên những con phố
nhọc công
tìm ánh mắt quen xưa trong những lần giật mình xoay lưng ngờ ngợ
nghe đâu đó tiếng chào nhau của những chiếc lá lạc đường vì nghe theo lời phỉnh lừa của gió
mà không biết rằng mạch sống sắp cạn khô

Trong thời khắc dối mùa - Đông xô hết vào thơ
câu chữ  lạnh sắt se giữa trống không giả dụ
đêm - kiên nhẫn giũ những vốc sương mê đang bám đầy lên từng ký tự
những con chữ đã cùng ta biết bao lần ngược hướng tìm quá khứ
trên lối mòn mang tên hình dung

Mùa sắp đổi mùa
Ta bước về phía nào để có thể dửng dưng
khi mùa đông đã chết từ đêm trước
lẩn thẩn – Ta
cắm một đoá hồng nhung sắp sửa tàn phai vào chiếc cốc pha lê trong veo  đầy nước
này đoá hoa muộn lẻ loi
nếu có thể ...hãy uống thật nhiều giọt sống đời vừa có được
bằng tất cả khát khao cho căng tràn từng mơ ước
bằng tất cả tin yêu - hy vọng …
đến khi nào …


Huỳnh Gia
25/12/2018



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét